Câu chuyện cuối tuần.

SỢ CHẾT.

(Viết tiếp stt ngày 25/5: THỬ TRẢ LỜI LÀM SAO “TRỊ” THÓI QUẢNG CÁO LÁO?)

“Tôi vẫn nhớ rõ tên ông dù đã 3 năm rồi không gặp. Bảy Hiệp. Khi đọc một bài về một vườn xoài ở Đồng Tháp dám “bảo hành” kiểu nông dân là tôi liên tưởng ngay tới ông.  Hồi đó ông nói, trồng xoài hướng hữu cơ có 5 cái lợi: sức khỏe cho đất, cho cây, cho người sản xuất, người tiêu dùng và khỏe cho công đồng. Nhưng trước hết, tôi phải làm vậy vì tôi…sợ chết”

Nói kiểu nông dân Nam Bộ là vậy, thực ra đó là cách giải thích vì sao ông nghiêm ngặt đi theo hướng ứng dụng tiêu chuẩn hữu cơ.

Tôi rất lý thú khi nói chuyện với các chuyên gia đang đi xây dựng tiêu chuẩn cho các HTX nông nghiệp. Họ phải trau giồi cách diễn đạt sao cho nông dân hiểu và đồng tình về mục đích, vai trò, sức mạnh của tiêu chuẩn trong sản xuất- kinh doanh, cạnh tranh-phát triển; đặc điểm từng loại tiêu chuẩn, đối tượng áp dụng cho từng loại.

HIỂU CÒN KHÓ, NÓI CHI THỰC HÀNH?

Chỉ nói về tiêu chuẩn, nói sao cho đúng đã khó vậy rồi, giờ thuyết phục nông dân chấp nhận và thực hành cho đúng, chuyện khó hơn nhiều.

Cách nói của anh Bảy Hiệp cũng không khác cách nói của anh Lê văn Hùng, Giám đốc HTX nhãn an toàn An Hòa cũng ở Đồng Tháp. “Tôi làm xong tiêu chuẩn Localgap, tự tin là hàng mình luôn đảm bảo tiêu chuẩn, giữ vững chất lượng. Bây giờ, tôi bán cho ai là tôi chọn, chứ không ngồi cầu trời cho thương lái tới rồi giá nào cũng bán. Hiện nay, bà con trong HTX đang đòi làm tiếp tiêu chuẩn Localgap cho các diện tích mới.”

Có một thứ bảo đảm cam kết như đinh đóng cột. Đó chính là tiêu chuẩn. Khi nông dân Việt Nam hiểu, mình có tiêu chuẩn là mình có sức mạnh thì họ cố gắng tuân thủ, cũng “trầy vi tróc vảy” chứ đâu dễ gì nhưng không thay đổi thì chỉ có đi

xuống. Thật vậy, có tiêu chuẩn, điều đó làm cho anh Bảy Hiệp và Lê văn Hùng có sức mạnh thực sự.

 Thực trạng chung của nông sản Việt Nam hiện nay là: luôn bị nghi ngờ là có “dư lượng”, có chất cấm, chất lượng trồi sụt và khó truy xuất nguồn gốc .

Với nông sản tươi thì tiêu chuẩn Golbalg.ap (là tiêu chuẩn do các nhà bán lẽ châu Âu lập ra), đang thịnh hành nhất thế giới cũng là loại rất cần cho nông sản Việt.

Tuần qua, tôi có được tham gia khóa đào tạo suốt 4 ngày về tiêu chuẩn Gobalg.a.p và Localg.a.p, mới thấy mọi sự không dễ như “ăn cơm sườn”. Nhất là khi nông dân Việt Nam đã từ rất lâu, quen với sự dễ dãi về tiêu chuẩn, chất lượng trong giao thương tiểu ngạch nhiều năm với TQ. Nông dân nay đã quen chấp nhận thương lái, chịu ép một chút cũng cho qua, để chỉ tập trung việc thuận tay nhất là sản xuất mà thôi.

Nông dân Việt nay đã biết và đang thực hành VietGAP. Nhưng VietGAP không thể dùng cho xuất khẩu. Mà việc làm chứng nhận GlobalGAP thì chi phí cao và thời gian khá dài, các qui định và yêu cầu đầu tư rất ngặt nghèo.

Vì vậy Hội DN.Hàng VN Chất Lượng cao đã cùng với tổ chức GlobalGAP soạn ra một tiêu chuẩn bước đệm (trung chuyển) là LocalGAP để các HTX nông nghiệp, doanh nghiệp nông nghiệp có thể làm quen với tiêu chuẩn quốc tế và bước những bước đầu tiên vào thị trường thế giới.

ĐỨNG TRƯỚC CỬA SINH TỬ, CÓ MỘT VŨ KHÍ MỚI: LOCALGAP.

VietGAP (Vietnamese Good Agricultural Practices) là các quy định về thực hành sản xuất nông nghiệp tốt cho nông sản gồm những nguyên tắc, trình tự, thủ tục hướng dẫn với hơn 70 tiêu chí. Trong khi đó, tiêu chuẩn LOCALGAP được xây dựng và vận hành bởi Tổ chức chứng nhận quốc tế GLOBALG.A.P. Tổng số tiêu chí của localgap là 128 tiêu chí. 

Những doanh nghiệp đã đăng ký và được đánh giá localgap đều cung cấp mã định danh (số LGN) gồm 13 chữ số, và các đơn vị thu mua, khách hàng có thể tìm kiếm thông tin về doanh nghiệp để xem xét mua hàng thông qua số LGN này. Mặt khác, các nông trại có thể đưa số LGN này cho khách hàng để truy xuất toàn bộ chuỗi sản xuất các mặt hàng của trang trại mình.

Tôi đọc các qui định cần tuân thủ của Localgap cấp độ cơ bản cũng đã thấy khó.  Quá trình thực hành sẽ có muôn vàn khó khăn: thói quen không thuận lợi (chỉ ghi nhật ký thôi đã “mệt mỏi” rồi huống chi các qui định về sử dụng phân, thuốc…càng khó) , rồi còn các đòi hỏi đầu tư, dù tối thiểu, các thiết bị vật dụng về hạ tầng tốn kém, tuân thủ các qui định nghiêm ngặt trong từng bước canh tác…sẽ rất cần có sự giải thích, động viên và nhắc nhở kịp thời.

Ở đồng bằng sông Cửu Long, nay đã có những nông dân lớn tuổi tay còn thô ráp vì quần quật quanh năm trong vườn mà biết “bấm bấm, lướt lướt, quẹt quẹt smartphone. Nhưng họ chỉ là một khâu trong 10 khâu trên chuỗi giá trị nông nghiệp được số hóa nên rất cần nhà nước hết sức quan tâm, đồng hành để cho người nông dân có điều kiện học nhanh, áp dụng nhanh hơn mà vững bước vào thị trường thế giới.

PS. Bài này có đăng đầy đủ ở ấn phẩm mới thàng 5 Thế Giới Hội Nhập (thông tin cho ai muốn đọc đầy đủ cả bài). Có thể hỏi mua TGHN , sẽ đưa đến tận nhà mùa dịch này)

Có thể là hình ảnh về 1 người, ngoài trời và cây
Có thể là hình ảnh về văn bản
Có thể là hình ảnh về 1 người

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d người thích bài này: