NGHE BẠN VỪA TỪ CHẢO LỬA UKRAINE VỀ, KỂ CHUYỆN…

Tôi hẹn với Peter ở quán cà phê để trao đổi về Mekong Connect trước khi Peter đi Cần Thơ dự cuộc matching của diễn đàn này (anh làm nghề xuất nhập khẩu, thường tìm mua những mặt hàng mới nhập về cho Ba Lan, quê anh). Chúng tôi quen nhau cũng hơn 5 năm rồi, sau lần thương vụ Ba Lan tổ chức một cuộc giới thiệu các mặt hàng đặc biệt của nước anh tại Sài Gòn. Tôi biết là anh vẫn bay đi về thường xuyên Ba Lan-Hà Nội-Sài Gòn. Mỗi khi đến Sài Gòn, anh gửi email báo tin. Rồi thế nào cũng có hôm nhận được tin nhắn, Morning, KH. It’s coffee time, please.

Hôm qua, sau khi tôi giới thiệu một số mặt hàng mới hấp dẫn anh sẽ thấy tại Cần Thơ anh bỗng cung cấp những thông tin rất lạ tôi chưa nghe bao giờ. Hoàn toàn bất ngờ.

Vừa chào hỏi xong, ngồi xuống thì điện thoại anh bỗng nhấp nháy liên hồi. Tôi giục, nghe ĐT đi bạn. Peter khựng lại, nét mặt bỗng nghiêm, hơi tỏ ra nghiêm trọng. Anh cầm điện thoai lên, không nghe mà chỉ vào màn hình điện thoại, nói nho nhỏ:

-Như thế là…có báo động đấy. Tôi mới đi Ukraine về đến hôm nay vẫn cứ để App này tiếp tục hoạt động. Tín hiệu đó là Kiev đang có báo động tên lửa Nga bắn…

Tôi bị xúc động mạnh bởi thông tin chết chóc này, bật hỏi, ủa, vậy là lúc này, Peter cũng chưa “rời khỏi” Kiev? Sao không thấy Peter dợm chân chạy kiếm chỗ ẩn nấp?

Peter lắc đầu. Chẳng ai chạy cà. Vào những lúc thế này chẳng ai nháo nhào đâu. Mọi người quen rồi. Họ ngó quanh, tìm chỗ nào nấp thôi. Mà cũng chỉ kịp làm vậy. Tuần rồi, tôi theo chuyến xe chở hàng cứu trợ qua Kiev. Quà của bạn bè Ba Lan gửi, tôi đến tặng quà cả những đơn vị quân đội. Mấy cha đồng nghiệp của tôi ở Kiev lúc này đã thành lính hết rồi. Đâm đầu vô chỗ báo động liên miên đó cũng học được nhiều bài học sinh tồn bạn ạ.

Nhờ họ chỉ dẫn, và xem mọi người ứng biến, tôi học được nhiều kinh nghiệm để thoát chết nhé. Ví dụ, có báo động thì ưu tiên tìm chỗ nào có nhiều lớp vách tường núp vào đó.

Dĩ nhiên là tôi chăn tay Peter và hỏi. Nhỡ nhà sập đè chết thì sao? Một nụ cười bí hiểm: Chết vì tên lửa đến trước rồi mới tới sập nhà. Ở các TP Ukraine bây giờ, vô số khu chung cư bị bắn nát chỉ một mặt, hoặc mặt trước hoặc mặt sau. Nên cứ hên xui thôi. Nếu nhà có hầm thì chui xuống hầm, càng nhiều tầng sâu càng tốt. Còn nhà không hầm thì tìm WC mà lách vào. Tên lửa nó “gặp” mình thì chết ngay, còn bị nhà sập thì chưa chết, vẫn hi vọng sống. Peter cười hồn nhiên. Tôi hỏi tiếp: Vậy đang đi giữa đường thì sao? Núp ngay vào hiên nhà. Chui vào các sứ quán là tốt hơn. Nga nó cũng biết né các sứ quán. Còn trường học trẻ con, thậm chí xe ô tô viết chữ to trên mui, có trẻ con cũng đừng chui vào. Nga nó thích trẻ con. Vì nó biết, giết trẻ con thì người lớn sẽ bị đau đớn và sợ hãi hơn là giết họ.

Rồi chợt Peter vui vẻ móc từ ba lô ra một miếng sắt rỉ có hình vòng tròn, bị mẻ một góc như cánh chim đang bay lên: “Đây là mảnh sắt tôi lượm ở cái xe tăng Nga bị cháy rụi. Đứng cạnh xe tăng chụp hình, tôi thấy mảnh này trên mặt đường. Nhặt đem về khoe với vợ. Hihi, đưa bà vợ hỏi thích không, vật chứng xâm lăng đây, bà quát, kinh quá, mang đồ “của nợ” này về nhà làm gì. Thế là tôi tiếp tục bỏ vào ba lô mang đi, khoe với bạn bè về “tính lịch sử” của nó. Bạn thích không, tôi tặng”. Tôi lắc đầu. Có một mảnh, để ông còn đi khoe khắp làng.

Chưa biết Peter có tiếp tục mang “chiến lợi phẩm” đi khoe không nhưng trước mắt tôi, bây giờ, Peter lại đưa điện thoai lên, khoe thật. Tôi có nhiều ảnh chụp với các bạn cũ giờ là lính nhé. Đây là hình ở doanh trại quân đội. Trưa, bọn nó mời ăn cơm ngay trận địa. Đây xem đi. Bàn ăn giữa chiến trường nhé. có khăn ăn tươm tất khi tiếp khách, ly tách cũng ra trò. Cậu bạn tôi còn đem ra hộp bánh vừa nhận được từ nhà gửi, mẹ cậu ấy làm mấy chục cái bánh muffin cho con ăn đỡ nhớ nhà.

Ngồi vào cái bàn ăn đó, Peter nói, giọng hơi nghẹn, cảm động lắm bạn ơi. Tất cả tinh tươm, sạch sẽ. Xa xa đằng sau là cái thùng rác, nhắc mình không bạ đâu vứt đấy được.

Petra rỉ rả kể. Tôi thấy dân Ukraine giờ hình như đã dần quen với cuộc sống dưới bom đan Nga. Có báo động thì ai cũng lo lắng, nhưng mọi sinh hoạt ngay tại chỗ thì dân Ukraine họ vẫn cố gắng để giữ một nhịp sống bình thường, cố không bị ảnh hưởng xáo trộn nhiều trước đe dọa thường trực 24 giờ một ngày với sự xâm lăng của Nga.

Câu chuyện giữa chúng tôi về Mekong Connect đang trôi đến đâu vậy? Tôi nói rằng Peter đi Cần Thơ thì đừng đi một mình mà nên có người đồng hành vì có nhiều hoạt động diễn ra cùng lúc, bỏ cái gì cũng uổng hết. Peter gật đầu lia lịa rồi đổi giọng:

-Từ giờ đến cuối năm, khi tổ chức xong trận bão lớn Mekong Connect thì KH hãy cố thu xếp đi Ba Lan một chuyến.Tôi hứa sẽ đưa bạn qua Kiev. Lúc đó, không chỉ ngồi yên nhìn cái App báo động như bây giờ. Hãy đến một lần để thấy người Kiev sống dưới lưới đan bom bắn phá liên miên của Nga thế nào. Có thể cả đời KH không thể nào có lúc trải qua được những giây phút lạ lùng đó. Anh hùng lắm, dám đem tính mạng mà đối mặt với tên lửa giết người hàng loạt tàn khốc nhất. Haizz, bọn đem tên lửa hành trình, vũ khí hiện đại đi giết dân thường không tấc sắt, KH biết không, nó hèn hạ lắm, man rợ lắm. Nhìn họ bình tĩnh mà tôi muốn khóc. Một ông lão tôi gặp vào cái đêm Kiev mất điện tối đen đã nói: Tôi vẫn phải sống để giữ gìn đất nước này cho con cháu đến đời chúng phải được sống yên. Được là công dân một đất nước có chủ quyền. Chứ ai lại muốn yên tâm để cho con cháu mình làm nô lệ ngay trên đất nước mình…Vậy đó, KH gắng thu xếp đi đi nhé.

Peter ơi, lời rủ rê đó nặng trĩu lắm, ám ảnh lắm, bạn biết không?

PS. Với FB, như vầy đã dài rồi. Bài đầy đủ hơn, bạn có thể đọc ở tờ THẾ GIỚI HỘI NHẬP sẽ ra mắt trong vài hôm nữa.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d người thích bài này: